Trong clip phỏng vấn, Nhật Nam tỏ ra là một người hiểu biết và già dặn hơn tuổi. Em dành cho sách một tình yêu đặc biệt, vì thế, trong căn phòng của em, có đến "hàng nghìn quyển sách". Em có một tủ "tài liệu mật" lưu giữ những quyển sách quý mà em vô cùng ưa thích. Nam mê sách và có thể ngồi "đồng" cả ngày đọc sách, ngâm cứu về chính trị, xã hội, khoa học... nhưng em không đọc truyện tranh. Với Nhật Nam "mặc dù truyện tranh đôi lúc cũng có tác dụng nhưng như mẹ em nói, đó là những con sâu đục khoét tâm hồn".
Câu nói này của Nhật Nam khiến nhiều người ngã ngửa vì quá ngạc nhiên, bởi truyện tranh là món ăn tinh thần không thể thiếu của trẻ em. Nhưng Nhật Nam chỉ xem đó là "con sâu đục khoét tâm hồn". Và để đáp lại chia sẻ đó, hàng loạt tảng đá từ phía độc giả tới tấp đánh trực diện vào mặt thần đồng. Liên tục mấy ngày qua, một "tập đoàn người lớn hùng hậu" ở khắp các diễn đàn nhảy vào. Phê phán có, chửi rủa có, nhiếc móc cũng có. Và không ít trong số đó là những lời lẽ rất thiếu văn hóa nếu không muốn nói là mất dạy nhằm vùi dập bé Nam. Hàng loạt ảnh, clip chế và những trang web anti fan ra đời, đặc biệt là Hội những người dislike Đỗ Nhật Nam trên Facebook.
Không bàn về chuyện "truyện tranh có thực sự đục khoét tâm hồn của chúng ta" hay không. Mà chúng ta hãy bàn về cái nhìn của Nhật Nam về truyện tranh đối với chính bản thân cậu bé. Có thể bạn cũng như tôi, coi truyện tranh là "một phần tất yếu của cuộc sống" nhưng cậu bé ấy lại không phải tôi, không phải là các bạn. Cậu ấy là khác biệt, và cậu ấy đang nói lên suy nghĩ của bản thân mình. Cũng giống như việc những người theo trường phái ăn chay hùng hổ đáp gạch "Hội những người phát cuồng vì sự lôi cuốn của mắm tôm" vậy =)) Cái nhìn của mỗi người là khác nhau, và ta không nhất thiết cứ phải đấm nhau vỡ mồm để kẻ khác phải công nhận ý kiến của mình.
Một vài ý kiến cho rằng Nhật Nam bị mất tuổi thơ, nhưng cũng phải phân tích xem "tuổi thơ" ở đây được hiểu như thế nào. Nếu theo tiêu chí được tự do tìm hiểu những gì mình đam mê, khiến người ta thoả mãn thì "sách" chính là tuổi thơ của cậu bé, chứ không phải là truyện tranh như số đông mọi người. Và vì rằng phần lớn mọi người đều nghĩ ai cũng giống mình, ai cũng theo một lề thói khuôn khổ sẵn có, nên sẵn sàng nhe răng cắn lại người khác nếu họ có lỡ phọt ra những ý kiến trái chiều.
Điều này làm tôi nghĩ đến hai người bạn thân của tôi, những người đã từng bị cô lập trong bóng tối vì bản thân họ khác biệt với người thường. Thói quen xấu của người Việt Nam là gì? Là không chấp nhận sự khác biệt, là sống mờ nhạt, là ném đá theo tập tính bầy đàn, là "giàu thì ghét, nghèo thì khinh, thông minh thì không sử dụng". Đọc qua một số comment, tôi có thể thấy được sự bất mãn của một đám người trước một đứa trẻ được thừa nhận là thông minh hơn con cháu họ, hay rõ ràng hơn, là chính bản thân họ :))
Quay trở lại vấn đề "khác biệt", xét cho cùng thì mỗi con người đều là một cá thể khác với những cá thể còn lại từ trong trứng nước. Chính vì thế Chính phủ mới quản lý các bạn bằng dấu vân tay. Sự khác biệt không phải là xấu mà ngược lại nó là một phần tất yếu của quá trình tiến hóa. Những cá thể dị biến có khả năng sống sót qua chọn lọc tự nhiên khi môi trường sống thay đổi. Và cũng nên nhớ nếu loài người luôn đi theo một lối mòn thì cũng sẽ không bao giờ biết thế nào là "những phát kiến khoa học". Tôi rất thích câu nói của một nhà báo trẻ mới đọc được sáng nay, "Cả dãy số 0 vẫn chỉ là 0, cho đến khi số 1 đứng vào đầu hàng". Và tôi thì luôn mong chờ một số 1 khác biệt như thế.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét