Thế nên trong khoảng thời gian này, mình vô cùng rảnh rỗi. Mình đã quyết định phải làm một số thứ mà trước đây mình chưa có thời gian làm, chưa bao giờ làm hoặc nhận thức chưa đủ tốt để thấy những việc đó là cần thiết đối với cuộc sống của mình.
Mình dành một buổi để nhìn lại bản thân mình. Việc này tưởng dễ nhưng thực chất khó vãi chưởng. Mình ngồi viết ra một cái list gồm những ưu, nhược điểm của bản thân. Viết được một lúc thì thấy cái cột nhược điểm sao mà nó... gấp đôi cái cột ưu điểm. Hic. Mình nhờ một người bạn check hộ mình, cũng nhờ luôn người đó giúp mình đưa ra những phương án cải thiện cái xấu, phát huy cái tốt trong khả năng mình có thể với tới được...
Mình bắt đầu tập thói quen đọc sách. Mình chọn những cuốn sách về kĩ năng. Mình nhận thấy ngày nay trong bất cứ môi trường nào, con người giao tiếp với nhau kĩ năng khủng khiếp. Trước đây mình không tinh ý lắm, nên không nhận ra được những điều đó, nhưng kể từ cái ngày "cột mốc", mình ngộ ra không ít thứ mà cuộc sống màu hồng như mình không mấy khi có. Chính vì vậy, mình muốn phải hiểu nó một cách rõ ràng như lòng bàn tay. Để sau này, nếu không thể ăn được người, thì nhất định không để người nó ăn mình.
Mình đã bắt đầu có cái nhìn khác trước về công việc làm thêm. Trước đây mình chỉ nghĩ đơn giản là làm thêm để kiếm tiền tiêu vặt, đỡ phải xòe tay xin bu. Nhưng đúng là có va chạm thì có khôn ra. Mình không chỉ tự trang trải được mấy khoản linh tinh, mà còn học thêm được nhiều thứ khác nữa. Những điều mình đã "nghiệm thu" và "đúc kết" đó làm mình bớt hời hợt đi và thêm chút tự tin về bản thân. :) Thấy biết ơn người bạn đã dẫn dắt mình vào "con đường này" nhiều nhiều :x
Mình cũng đã bắt đầu có cái nhìn đúng đắn hơn về các mối quan hệ của mình. Thừa nhận rằng mối quan hệ của mình có phạm vi tương đối là hẹp. Điều mình đang cố gắng làm bây giờ và chắc chắn là trong tương lai nữa, đó chính là mở rộng phạm vi đó. Mình có một vài kế hoạch cho việc này và đang từng bước thực hiện. Nói chung đến giờ phút này nó cũng chỉ mới bắt đầu, và cũng có một chút ít gọi là thành công. :) Bên cạnh đó, trong khoảng thời gian này, mình cũng nghĩ nhiều hơn về cái gọi là "tình bạn". Trước đây, mình luôn nghĩ mình có thể phân định rạch ròi giữa "bạn" và "bè", nhưng giờ đây có lẽ mình phải xem lại.
À một tin vui nữa cho các bà bu, những người mà muốn chọn mình làm con dâu, đó là mình đã dấn thân vào con đường xem bói =)) mặc dù mình đi xem bói không nhiều, nhưng người ta vẫn bảo, bây giờ "tay đã nhúng chàm" thì khó mà sạch được. Xin thông báo với các bà bu là con rât hợp với tuổi từ 84 đến 88, vậy nên bu nào có con giai tầm tuổi như trên thì mau mau liên hệ với con nhé =)) Kể ra xem bói cũng là một điều thú vị đấy, và cũng có lắm phen giật gân xen lẫn buồn cười. Thế mà mãi đến năm cuối ĐH mình mới biết. Đúng là rảnh rỗi mới có thời gian nghĩ đến những việc hay mà làm.
Cũng lâu lâu rồi mình không tham gia một lớp học tiếng Anh nào, mà cái thói đời, cứ không hay sử dụng là y rằng quên béng luôn mình đang có cái gì trong tay. Dạo gần đây, nhận thấy trình Tiếng Anh của mình đang giảm sút, mình phải ngay lập tức đi CLB Tiếng Anh. Một người bạn rủ mình đi CLB tiếng Anh Hải Phòng ở trường Thăng Long vào 8h tối CN hàng tuần. Mình nhận thấy CLB này không chỉ rất mạnh, có nhiều hoạt động bổ ích, mà con người còn rất ư là thân thiện và cởi mở, đặc biệt là rất tâm huyết và trình độ thì khỏi phải bàn. Mình đã bắt đầu muốn coi họ như lớp Tiếng Anh thứ hai của mình, và cũng muốn cống hiến ít nhiều cho tập thể này.
Một việc cũng được coi là "mới" nữa trong từ điển sống của mình, đó là mình đang cố gắng đảm nhiệm vai trò MC trong CLB. Mình cảm thấy vui và học được nhiều điều kể từ khi bắt đầu khóa học đào tạo MC của HEC. Mặc dù còn nhiều thiếu sót khi làm chương trình, nhưng mình thấy rất vui và hứng khởi. Kết thúc buổi dẫn đầu tiên, nói thật là khi đi ngủ mình vẫn còn cười khà khà. Không phải là vì quá thành công, mà vì mình đã làm được việc mà trước kia mình không nghĩ là sẽ có ngày mình quan tâm đến.
Có nhiều việc khác nữa trong kế hoạch của mình, một số cái thì đang trong thời gian thực hiện nên thành công hay thất bại cũng chưa rõ lắm. Số còn lại là những cái đã làm, những cái lười quá không làm, hoặc những cái chưa đủ sức mà làm. Chỉ biết là nhờ những kế hoạch đó, mình đã nhìn nhận đúng đắn hơn về bản thân và dần vẽ ra con đường để tự.. mò mẫm trong tương lai. Ít ra thì cũng không như ngày xưa, chả có chí hướng gì, chả có kế hoạch gì..
Mọi người thường hay bảo mình lòe loẹt, vì trước giờ mình đều thích những cái gì có nhiều màu. Thỉnh thoảng thì cũng có người khen kẻ chê đấy, nhưng mà nói chung mình vẫn thấy thích vì chúng có cá tính, không bị nhạt nhòa. Mình mong là cuộc sống của mình nó cũng lòe loẹt như vậy. Thế nên mình đang trong quá trình tô màu cho chính cái cuộc sống ấy. He he. Ngày mai ra đường biết đâu mình nhuộm tóc bảy màu cũng nên. =))
