Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Ngày đặc biệt :)

Hôm qua nhắn tin hẹn anh, úp mở nói với anh rằng hôm nay là một ngày "hơi hơi đặc biệt". Tin nhắn ấy có vẻ khiến anh tò mò. Anh bảo, anh sẽ chờ điều đặc biệt ấy. ^^

Sáng nay anh qua sớm đón đi làm. Trời mưa rả rích. Nghĩ thương anh trời mưa lặn lội đường xa. Ghét cái trời mưa này thế không biết nữa! Nhưng thôi hôm nay là ngày đặc biệt mà, nên mưa một tí chắc cũng không sao đâu anh nhỉ.. :)

Em chưa nói với anh về điều đặc biệt của ngày hôm nay. Anh cũng chưa hỏi em điều đó. Nhưng em nghĩ là anh cũng đoán được phần nào. Ngày đặc biệt đối với em, là ngày em được ngồi sau xe anh, là ngày em được đi cùng anh, ngày em được anh nắm tay, được anh ôm vào lòng... Ngày nắng được cùng anh đi ngắm hoàng hôn, ngày mưa được anh vén áo mưa cho chui vào ^^ Tất cả những điều ấy tuy đơn giản, nhưng đối với em chúng luôn luôn là những điều đặc biệt.

Hôm qua nhắn tin hẹn anh, úp mở nói với anh rằng hôm nay là một ngày "hơi hơi đặc biệt". Anh bảo, anh sẽ chờ điều đặc biệt ấy. Còn em, thì em biết là điều đặc biệt ấy đang chờ em. :)



Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Suy nghĩ về sự khác biệt.

Dạo này lướt Facebook thấy các thánh trên haivl rất ư là chuộng cái cụm từ "con sâu đục khoét tâm hồn'''Mình nghĩ bụng chắc lại có anh/chị nào hồn nhiên phát biểu, như một dạo bà con nô nức đua nhau cạp đất ra ăn. Mình tò mò Google search một cái xem sự thể thế nào. Chủ nhân của phát ngôn sốt xình xịch này hoá ra cũng chẳng phải ai xa lạ gì. Chắc mọi người vẫn nhớ người bạn thân của chị Kính Hồng, thần đồng Đỗ Nhật Nam.

Trong clip phỏng vấn, Nhật Nam tỏ ra là một người hiểu biết và già dặn hơn tuổi. Em dành cho sách một tình yêu đặc biệt, vì thế, trong căn phòng của em, có đến "hàng nghìn quyển sách". Em có một tủ "tài liệu mật" lưu giữ những quyển sách quý mà em vô cùng ưa thích. Nam mê sách và có thể ngồi "đồng" cả ngày đọc sách, ngâm cứu về chính trị, xã hội, khoa học... nhưng em không đọc truyện tranh. Với Nhật Nam "mặc dù truyện tranh đôi lúc cũng có tác dụng nhưng như mẹ em nói, đó là những con sâu đục khoét tâm hồn".

Câu nói này của Nhật Nam khiến nhiều người ngã ngửa vì quá ngạc nhiên, bởi truyện tranh là món ăn tinh thần không thể thiếu của trẻ em. Nhưng Nhật Nam chỉ xem đó là "con sâu đục khoét tâm hồn". Và để đáp lại chia sẻ đó, hàng loạt tảng đá từ phía độc giả tới tấp đánh trực diện vào mặt thần đồng. Liên tục mấy ngày qua, một "tập đoàn người lớn hùng hậu" ở khắp các diễn đàn nhảy vào. Phê phán có, chửi rủa có, nhiếc móc cũng có. Và không ít trong số đó là những lời lẽ rất thiếu văn hóa nếu không muốn nói là mất dạy nhằm vùi dập bé Nam. Hàng loạt ảnh, clip chế và những trang web anti fan ra đời, đặc biệt là Hội những người dislike Đỗ Nhật Nam trên Facebook.

Không bàn về chuyện "truyện tranh có thực sự đục khoét tâm hồn của chúng ta" hay không. Mà chúng ta hãy bàn về cái nhìn của Nhật Nam về truyện tranh đối với chính bản thân cậu bé. Có thể bạn cũng như tôi, coi truyện tranh là "một phần tất yếu của cuộc sống" nhưng cậu bé ấy lại không phải tôi, không phải là các bạn. Cậu ấy là khác biệt, và cậu ấy đang nói lên suy nghĩ của bản thân mình. Cũng giống như việc những người theo trường phái ăn chay hùng hổ đáp gạch "Hội những người phát cuồng vì sự lôi cuốn của mắm tôm" vậy =)) Cái nhìn của mỗi người là khác nhau, và ta không nhất thiết cứ phải đấm nhau vỡ mồm để kẻ khác phải công nhận ý kiến của mình.

Một vài ý kiến cho rằng Nhật Nam bị mất tuổi thơ, nhưng cũng phải phân tích xem "tuổi thơ" ở đây được hiểu như thế nào. Nếu theo tiêu chí được tự do tìm hiểu những gì mình đam mê, khiến người ta thoả mãn thì "sách" chính là tuổi thơ của cậu bé, chứ không phải là truyện tranh như số đông mọi người. Và vì rằng phần lớn mọi người đều nghĩ ai cũng giống mình, ai cũng theo một lề thói khuôn khổ sẵn có, nên sẵn sàng nhe răng cắn lại người khác nếu họ có lỡ phọt ra những ý kiến trái chiều.

Điều này làm tôi nghĩ đến hai người bạn thân của tôi, những người đã từng bị cô lập trong bóng tối vì bản thân họ khác biệt với người thường. Thói quen xấu của người Việt Nam là gì? Là không chấp nhận sự khác biệt, là sống mờ nhạt, là ném đá theo tập tính bầy đàn, là "giàu thì ghét, nghèo thì khinh, thông minh thì không sử dụng". Đọc qua một số comment, tôi có thể thấy được sự bất mãn của một đám người trước một đứa trẻ được thừa nhận là thông minh hơn con cháu họ, hay rõ ràng hơn, là chính bản thân họ :)) 

Có một thực tế là Chính phủ thì luôn cong đít đi tìm giải pháp cho bài toán về chảy máu chất xám, còn bà con cô bác, anh chị em khắp nơi lại nô nức đi đáp đá nhân tài :)) Rất may là ngoài một bộ phận trẻ trâu nêu trên, thì vẫn còn có số lượng lớn những người đứng về phía bên kia chiến tuyến. Sáng nay lên mạng nghe tin Quốc Hội sẽ sửa đổi Luật về Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em, trước mắt để bảo vệ cho "những Đỗ Nhật Nam", "những Phạm Quỳnh Anh", sau là những con trai, con gái tương lai của mình, thì tự nhiên trong lòng thấy khấp khởi mừng thầm. Mình cũng chả phải là người am hiểu sâu xa gì về luật, nhiều khi đọc Luật còn chẳng hiểu cái chó gì :)) nhưng cũng vui và mong là các nhà làm Luật có bổ sung hay củng cố sửa đổi gì thì làm cho nó cặn kẽ chi tiết vào, để mấy thím anh hùng bàn phím trên mạng, có thói quen xúc phạm danh dự người khác, ít nhất cũng phải câm mồm.

Quay trở lại vấn đề "khác biệt", xét cho cùng thì mỗi con người đều là một cá thể khác với những cá thể còn lại từ trong trứng nước. Chính vì thế Chính phủ mới quản lý các bạn bằng dấu vân tay. Sự khác biệt không phải là xấu mà ngược lại nó là một phần tất yếu của quá trình tiến hóa. Những cá thể dị biến có khả năng sống sót qua chọn lọc tự nhiên khi môi trường sống thay đổi. Và cũng nên nhớ nếu loài người luôn đi theo một lối mòn thì cũng sẽ không bao giờ biết thế nào là "những phát kiến khoa học". Tôi rất thích câu nói của một nhà báo trẻ mới đọc được sáng nay, "Cả dãy số 0 vẫn chỉ là 0, cho đến khi số 1 đứng vào đầu hàng". Và tôi thì luôn mong chờ một số 1 khác biệt như thế.

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Cho một người ở xa...

Một ngày lại vừa trôi qua...
Ngày mới lại đang về, chầm chậm theo tiếng thở nhịp nhàng của chiếc đồng hồ treo tường...
Một đôi mắt thâm quầng đang lướt face để viết vài dòng linh tinh ngắn ngủn.
Vài dòng cho một người bạn đang ở nơi xa...

Rằng ở đó bạn có vui ko, có ổn cả ko? Tớ thắc mắc bạn sẽ đấu tranh với nỗi buồn và sự cô đơn thế nào đây, khi ẩn sâu trong vẻ ngoài mạnh mẽ và bắng nhắng thường ngày của bạn lại là một con người quá ư tình cảm. Có lẽ bạn đang rất nhớ cô ấy và những kỉ niệm đẹp suốt hơn một năm qua... Cái đồ ngố ngày này nữa, có khóc thì cũng khóc in ít thôi nhé, ko mắt lại thâm vào như ngta bây giờ... :) Băn khoăn tự hỏi tớ có chút nào trong nỗi nhớ của bạn không...

Hàng ngày nhìn ra biển, cứ nhớ là ở đất liền luôn ít nhất có một người dõi theo bạn. Người đó ko phải là tớ đâu, mà là "cô ấy" đấy :"> Bạn đừng nghĩ là cô ấy đã quên bạn rồi. Trái tim ko phải là đá sỏi, ko phải là cái ly, cái bát mà dễ dàng rửa sạch hình bóng một người như vậy được. Nếu nghĩ được như thế, thì ít nhất bạn cũng sẽ vui lên phần nào, ít nhất bạn cũng có quyết tâm để làm việc trong những tháng ngày lênh đênh nơi đầu sóng ngọn gió. Ít nhất thì, khi nghĩ rằng bạn sẽ nghĩ thế, tớ cũng bớt chút bận tâm về bạn... :D

Uh nói chung đi xa cũng có cái tốt..... Làm mới lại bản thân, kiếm được tiền và quan trọng là trưởng thành hơn. Tốt cho mọi người...:D.... Mà ba mươi cái quần đùi mẹ mua cho chắc phải mặc được chục cái rồi ấy nhể =)) nhớ viết tên và các chữ số bên cạnh vào nữa để ko bị nhầm và biết quần nào mặc ngày nào nhé. Tháng nào ba mốt ngày thì dùng tạm cái số 1 nghe chưa =)) Đùa cho vui thôi chứ, biết đâu nó làm thật :))...... 

Bây giờ mất liên lạc rồi, chỉ mong nó giữ sức khoẻ và gặp nhiều may mắn, đừng bị thằng nào nó neptune cho là được ko thì hỏng mẹ nó đời giai. Đm mấy câu đầu mình đã cố gắng viết "ảo" như vậy rồi mà tại sao đến mấy câu này mình lại bắt đầu... Thật là... =)) 

Hihi. Và mong rằng những lời cầu ước đầu năm tại Cao Linh Tự trên chiếc lá Bồ Đề sẽ trở nên linh nghiệm :)

Nhớ không :)