Một ngày lại vừa trôi qua...
Ngày mới lại đang về, chầm chậm theo tiếng thở nhịp nhàng của chiếc đồng hồ treo tường...
Một đôi mắt thâm quầng đang lướt face để viết vài dòng linh tinh ngắn ngủn.
Vài dòng cho một người bạn đang ở nơi xa...
Rằng ở đó bạn có vui ko, có ổn cả ko? Tớ thắc mắc bạn sẽ đấu tranh với nỗi buồn và sự cô đơn thế nào đây, khi ẩn sâu trong vẻ ngoài mạnh mẽ và bắng nhắng thường ngày của bạn lại là một con người quá ư tình cảm. Có lẽ bạn đang rất nhớ cô ấy và những kỉ niệm đẹp suốt hơn một năm qua... Cái đồ ngố ngày này nữa, có khóc thì cũng khóc in ít thôi nhé, ko mắt lại thâm vào như ngta bây giờ... :) Băn khoăn tự hỏi tớ có chút nào trong nỗi nhớ của bạn không...
Hàng ngày nhìn ra biển, cứ nhớ là ở đất liền luôn ít nhất có một người dõi theo bạn. Người đó ko phải là tớ đâu, mà là "cô ấy" đấy :"> Bạn đừng nghĩ là cô ấy đã quên bạn rồi. Trái tim ko phải là đá sỏi, ko phải là cái ly, cái bát mà dễ dàng rửa sạch hình bóng một người như vậy được. Nếu nghĩ được như thế, thì ít nhất bạn cũng sẽ vui lên phần nào, ít nhất bạn cũng có quyết tâm để làm việc trong những tháng ngày lênh đênh nơi đầu sóng ngọn gió. Ít nhất thì, khi nghĩ rằng bạn sẽ nghĩ thế, tớ cũng bớt chút bận tâm về bạn... :D
Uh nói chung đi xa cũng có cái tốt..... Làm mới lại bản thân, kiếm được tiền và quan trọng là trưởng thành hơn. Tốt cho mọi người...:D.... Mà ba mươi cái quần đùi mẹ mua cho chắc phải mặc được chục cái rồi ấy nhể =)) nhớ viết tên và các chữ số bên cạnh vào nữa để ko bị nhầm và biết quần nào mặc ngày nào nhé. Tháng nào ba mốt ngày thì dùng tạm cái số 1 nghe chưa =)) Đùa cho vui thôi chứ, biết đâu nó làm thật :))......
Bây giờ mất liên lạc rồi, chỉ mong nó giữ sức khoẻ và gặp nhiều may mắn, đừng bị thằng nào nó neptune cho là được ko thì hỏng mẹ nó đời giai. Đm mấy câu đầu mình đã cố gắng viết "ảo" như vậy rồi mà tại sao đến mấy câu này mình lại bắt đầu... Thật là... =))
Hihi. Và mong rằng những lời cầu ước đầu năm tại Cao Linh Tự trên chiếc lá Bồ Đề sẽ trở nên linh nghiệm :)
| Nhớ không :) |