Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Thời của chúng mình.

Mình có hai đứa em, một trai một gái. Chúng sàn sàn tuổi nhau, cũng hơi hợp nhau. “Hơi hợp nhau” vì thỉnh thoảng cũng đánh nhau toé lửa, làm cái “người phân xử” này cũng lắm phen đau đầu. Phần lớn thời gian còn lại là “sống trong tình thân ái” và những trò nghịch ngợm. Nhìn bọn trẻ con nô nghịch, mình lại nhớ đến thời “chai hút” của mình. Không phải chỉ hai đứa, mà cả một xóm, toàn đứa sàn sàn như nhau. Cũng chí choé. Cũng lắm trò không kém ai.
Mình có hai đồng chí em :))
Xóm này được gọi là Tập thể Trại gà, bởi vì hầu hết người lớn trong xóm này đều là công nhân ở xí nghiệp gà. Ban ngày người lớn đi làm hết. Trẻ con ở nhà chơi với nhau, tiện thể…trông nhà, ai đến thì tự kêu lên một tiếng. Hồi đó mình hay sang nhà con Mai chơi, đến khi bố mẹ gần về đến nhà mới tót về, giả vờ ngoan đạo. Mình với con Mai hay lấy cái vỏ chăn trùm lên cái lồng quạt, rồi bật số to nhất làm khinh khí cầu. Sau đó hai con chui vào đó qua lỗ thủng của cái vỏ chăn. Nhiều khi đạp nhau loạn xạ trong cái khinh khí cầu này làm đổ cả quạt ra nền đất, tung cả lồng và cánh quạt ra ngoài. Nhưng con Mai cũng nhanh trí, nó học đâu được cái võ sửa quạt, tháo lắp ngon lành, hoặc nếu thỉnh thoảng mà có gãy cánh quạt, thì nó lôi một phát ra ngay cuộn băng dính, chứng tỏ đã có chuẩn bị từ trước ^^.

Mình với con Mai hay nghịch ngầm, bố mẹ về rất hay thưởng cho vài trận đòn, cái tội nghịch ngu và phá hoại thì không ai bằng. Mình thì hay đầu têu những trò đó nên bị ăn đòn nhiều hơn con Mai. Sau mỗi trận đòn, mình thường rút ra kinh nghiệm để lần sau “thao tác” không bị phát hiện nữa. Ban ngày các anh chị lớn hơn một vài tuổi thường phải đi học, phần vì mình cũng phải có tí trách nhiệm trong cái công cuộc trông nhà, nên thường kém vui. Buổi tối mới thực sự là “những bữa tiệc” :D

Tối đến, xóm này rất chuộng cái trò “chiến tranh bùng nổ, gian khổ bắt đầu”, đại khái giống kiểu đánh trận giả. Hai bên xu xi nhận quân và phân chia lãnh thổ (tất nhiên là sẽ không có màn dùng mùi đánh dấu lãnh thổ ). Sau cái câu hô khẩu hiệu “chiến tranh bùng nổ…” thì tất cả các “chiến sĩ” phải nấp vào một chỗ nào đó sao cho địch không thể ngờ tới, và… thò đầu ra. Thấy thằng địch nào thì quát ầm tên thằng ấy lên, đó chính là cách tiêu diệt nó. Đứa nào mà chậm mồm chậm miệng hoặc nói ngọng, nói lắp…thì tốt nhất là xin làm bình vôi đi, vì kiểu gì thì cũng bị kẻ địch nó “bắn chết”. Đôi khi mình cũng quát nhầm tên đồng đội khiến nó bị lộ, nên thỉnh thoảng mình cũng bị ủ lò vào cuối buổi.

Được cái, hồi đấy xóm này có lợi thế là toàn mất điện buổi tối. Đèn đóm không có, các bác, các chú, các cô là cứ hò nhau lôi ghế ra ngoài đường ngồi hóng gió, vô tình tạo thành hàng loạt nơi ẩn nấp cho các chiến sĩ. Trời thì tối không nhìn rõ ai vào với ai, nguỵ trang sau mấy bác này thì lý tưởng còn gì bằng. Nhưng mấy nơi ẩn nấp này lắm khi đột ngột di dộng làm các chiến sĩ chết rất tự nhiên, hoặc thỉnh thoảng boa thêm cho các chiến sĩ trẻ một tiếng “pứ” ngọt ngào khiến họ đến bỏ cả chiến hào mà chạy. Hồi đó con Mai vẫn còn trẻ, mắt tinh mũi thính, quát phát nào chắc cú phát đó, ít khi nhầm nên ít bị ủ lò như mình. Hồi đó chỗ ẩn nấp lý tưởng của mình là cái giàn mướp cạnh bờ ao. Mặc dù mình cũng trượt chân xuống ao vài lần, nhưng chẳng hề gì. Có điều, cái ao đó hay được bác mình – một cô bảo mẫu chuyên nghiệp- đổ shit xuống cho cá ăn, mãi về sau mình mới biết. Nhưng từ hồi mình làm sập cái giàn đó và bị địch tóm, thì mình không còn thích trốn ở cạnh bờ ao nữa.

Những hôm chơi chán, cả bọn chuyển sang đóng phim. Thời đấy phim Bao Thanh Thiên đang hot nên cả xóm nhất trí làm Bao Công version 2. Đồng chí Chung vơ ngay đám đất bùn cạnh bờ ao (vẫn cái ao đó) nặn thành hình ông trăng khuyết dính ngay lên trán. Được cái đồng chí ấy da cũng đen, mắt cũng sáng nên thiết nghĩ cũng không cần phải hoá trang thêm gì. Tuấn vượn leo trèo giỏi, thân thủ phi phàm cho đóng vai Chiển Chiêu. Hồi ấy mình và đồng chí Mai hay phải đóng vai dân đen, chắc có lẽ cũng vì làn da không có gì là sáng sủa lắm của mình. Mình trộm nghĩ nếu giao cho mình đóng vai thích khách có khi lại đạt hiệu quả cao hơn.

Nói chung kể về ngày xưa thì không bao giờ hết. Những trò nghịch ngợm hồi đó đến giờ mình vẫn thích chơi, mỗi tội chẳng ai chơi cùng và không còn phù hợp với lứa tuổi nữa. Mình cũng vẫn thích mất điện! (nhưng chỉ thỉnh thoảng hẵng mất thôi nhé.) Mình thấy trẻ con bây giờ cũng có nhiều cái hay, nhưng theo mình thì không hay bằng thời của mình ngày xưa, vì chúng ít hoạt động quá, suốt ngày nằm trong nhà xem TV, chơi điện tử. Nhà cửa lại san sát, cao tầng, không có được cái cảm giác ăn đòng đòng vào những buổi trưa hè, hay ngã xuống cái ao đầy “đồ trôi nổi” trong những tối mất điện giống mình. Nhưng biết đâu chúng nó cũng còn may mắn chán, vì chúng nó ít ra còn được về quê, biết đâu đấy, đến đời con cháu chúng nó, còn chẳng biết con trâu có màu gì :)
Hải thành Play rân :))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét